ĐẠI-DƯƠNG
Sau 9 ngày họp bàn, Hội nghị Trung ương Ban chấp hành đảng Cộng sản Việt Nam đă ra Nghị quyết hôm 19 tháng 1 năm 2009 mà ai cũng đoán được nội dung và ngôn ngữ quen thuộc.
Nghị quyết viết “Chiến lược cán bộ thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước” do Trung ương đảng ban hành từ 10 năm trước được Hội nghị nhận định “c̣n nhiều khuyết điểm, yếu kém trong công tác cán bộ. T́nh trạng suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ vẫn diễn ra nghiêm trọng, kéo dài, chưa có giải pháp hữu hiệu để ngăn chặn và xử lư kịp thời. Chất lượng đội ngũ cán bộ c̣n nhiều yếu kém, bất cập; cơ cấu đội ngũ cán bộ vẫn mất cân đối, thiếu đồng bộ, chưa hợp lư”.
Hàng ngày, cán bộ phải học tập tài liệu, nghe lănh đạo thuyết giảng và chỉ đạo thực hành về quan điểm chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống Hồ Chí Minh mà “một bộ phận không nhỏ cán bộ” vẫn rơi vào t́nh trạng suy thoái.
Bộ Chính trị có toàn quyền và tất cả nguồn lực quốc gia để tuyển chọn, đào tạo, giáo dục cán bộ mà thất bại th́ đồng nghĩa với bất lực. Hoặc, những điều thuyết giảng về Hồ Chí Minh không đúng sự thật.
Hệ thống chính trị Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam có nhiệm vụ thi hành Nghị quyết của Ban Chấp hành TƯ mà để cho “đội ngũ cán bộ vẫn mất cân đối, thiếu đồng bộ, chưa hợp lư” th́ ắt không thích hợp với nhiệm vụ được giao.
Cán bộ được đào tạo chu đáo và thường xuyên tu nghiệp mà “chất lượng đội ngũ cán bộ c̣n nhiều yếu kém” th́ phải sa thải và thay thế mà không thể áp dụng biện pháp “xử lư nội bộ hoặc luân chuyển”.
Nhưng, không có nhà lănh đạo, viên chức nhà nước cao cấp nào đủ cam đảm nh́n nhận sai lầm do chiến lược của đảng Cộng sản, hoặc bởi hệ thống chính trị không thích nghi, hoặc v́ cán bộ thiếu năng lực, nhất là những “cán bộ có chức vụ, có quyền”.
V́ thế, Ban Chấp hành quyết định tiếp tục thi hành “Chiến lược công tác cán bộ trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước” vốn bị thất bại khó biện bác suốt 10 năm qua.
Hội nghị nhận định “Năng suất, chất lượng, hiệu quả, sức cạnh tranh của nền kinh tế c̣n thấp, chậm cải thiện”.
Nhưng, bản chất của thể chế độc tài toàn trị không chấp nhận cạnh tranh với bất cứ thành phần nào trong xă hội, dù cho chính đảng, tôn giáo, nhóm hoặc cá nhân. Do đó, giới lănh đạo không bao giờ tạo ra môi trường cạnh tranh b́nh đẳng trong xă hội mà chỉ t́m giải pháp t́nh thế nhằm đương đầu với giới đầu tư quốc tế. Đảng Cộng sản nắm hết mọi nguồn lực quốc gia mà chưa dám tranh luận b́nh đẳng với công dân th́ làm sao có thể tạo ra môi trường cạnh tranh lành mạnh trong xă hội?
Từ năm 1998, tham nhũng bị đảng Cộng sản liệt kê vào 4 yếu tố làm tụt hậu đất nước nên đă ban hành nhiều Nghị quyết chống tham nhũng.
Kể từ đấy, với tài trợ của các chính phủ ngoại quốc, sự cố vấn của nhiều chuyên gia quốc tế, nhưng theo thời gian tệ nạn ngày càng lộng hành.
Đầu tháng năm 2009, Chủ tịch Pḥng Thương Mại Hoa Kỳ, Michael Pease nhận xét “tham nhũng là một trong những thách đố lớn nhất đối với quá tŕnh tiến bộ của Việt Nam”.
Các doanh nhân Nhật Bản liên quan đến vụ đưa hối lộ đă bị Ṭa án Đông Kinh truy tố và giam giữ từ nửa năm trước mà Huỳnh Sĩ Ngọc vốn đóng vai tṛ nhận hối lộ trong vụ này vẫn cứ nhỡn nhơ.
Hơn nữa, vụ án tham nhũng PMU18 quá lộ liễu vẫn bị đảo ngược buộc Nhật Bản phải ngưng Viện trợ Phát triển Chính thức cho Việt Nam v́ tệ trạng tham nhũng trong các dự án hạ tầng do Chính phủ Đông Kinh tài trợ.
Thành viên trong Bộ Chính trị nắm hết quyền lực và nguồn lực quốc gia mà lại bất khả xâm phạm nên tha hồ thao túng từ pháp luật, hành chính, kinh tế v́ lợi ích cá nhân.
Do đó, những ư kiến xây dựng quốc gia cường thịnh, xă hội hài ḥa, đời sống hạnh phúc đều bị bóp chết từ trứng nước.
Chỉ c̣n con đường duy nhất để làm thay đổi đất nước theo hướng tốt đẹp là sức mạnh của quần chúng khi ư thức được mà dám vùng lên giành lại quyền làm chủ thực sự.
ĐẠ-DƯƠNG